Sunday, June 26, 2011

Ông Fukuzawa Yukichi sẽ nói gì với Việt Nam?

Giả định rằng nếu có kiếp luân hồi, được tái sinh ở nước ta hiện nay và đang ở độ tuổi 30, ông Fukuzawa Yukichi sẽ nói với chúng ta những gì? Với lòng ngưỡng mộ và tôn kính nhà tư tưởng Nhật Bản, tôi xin giả định một số điều mà ông sẽ tâm sự với thế hệ thanh niên chúng tôi.

Trước hết xin có đôi lời về ông Fukuzawa Yukichi. Ông là nhà tư tưởng có ảnh hưởng sâu rộng nhất đối với xã hội Nhật Bản thời cận đại. Người Nhật tôn vinh ông là "Voltaire của Nhật Bản", không chỉ vì tính triệt để và tầm mức vượt trội trong tư tưởng của ông, mà còn vì cũng như danh nhân người Pháp, Fukuzawa Yukichi cùng những người đồng chí của mình là những người khai sáng tinh thần quốc dân Nhật Bản, đem lại linh hồn, động lực và sự hậu thuẫn tinh thần cho công cuộc Duy tân của chính phủ Minh Trị. Cuốn KHUYẾN HỌC được ông bắt đầu viết ở tuổi 38 và hoàn thành 4 năm sau đó đã đánh thức dân tộc Nhật Bản đang ngủ mê trong tư tưởng Khổng giáo và chế độ phong kiến đầy bất công.

Ông luôn ở trong tâm thức người Nhật không phải vì tần suất hình ảnh trên tờ tiền có mệnh giá cao nhất trong hệ thống tiền tệ Nhật Bản- tờ 10.000 Yên mà người ta ngưỡng mộ và tôn kính vì Ông đã góp phần làm cho nước Nhật được tôn trọng.

Ông Fukuzawa Yukichi (FY) sẽ tâm sự những điều dưới đây?

Hãy viết đôi dòng nghĩ suy về game, về trùng trùng quán nhậu

FY tôi dùng máy tính và internet nên chia sẻ với các bạn rằng internet có những tiện ích tuyệt vời giúp như chúng ta giao tiếp với bạn bè ở xa nửa vòng trái đất chỉ mất nửa giây, rẻ và rất nhanh, giúp chúng ta lĩnh hội hàng núi tri thức của nhân loại; chơi game cũng có những ích lợi cho các bạn nếu các trò chơi toán học hay từ vựng tiếng Anh; ăn uống là nhu cầu thiết yếu đảm bảo sinh tồn, rượu hay bia có thể giúp cho bạn có những cảm giác dễ chịu nào đó trong khi vui sướng lẫn buồn đau.

Thế nhưng, game online và nhậu nhẹt đang quá đà trong xã hội chúng ta.

Rê tay trên bàn phím, những mạng người ảo đã ngã xuống và bạn nghĩ rằng nó vô hại, nhưng bạn nên biết rằng thói quen bắn giết từ thế giới ảo với tần suất thường xuyên sẽ làm cho bạn thấy việc giết chóc là bình thường. Những thanh niên chúng ta giết cha rồi chặt ra nhiều khúc, giết thầy cô giáo, hành hung bạn bè, ăn cắp gạo, bán gà vịt để lấy tiền chơi game là hậu quả nhãn tiền mà ai ai cũng thấy. Vài nhà xã hội học trí trá tuyên bố rằng game online vô hại để cổ vũ cho nó tồn tại. Game online đang tạo nên tai họa cho xã hội hôm nay và di họa cho dân tộc mai sau.

Bạn cảm thấy thế nào khi rất nhiều người xem uống rượu và khoe tủ rượu là thể hiện đẳng cấp? Có công chức đã khoe rằng "mỗi tuần không nhậu 3 lần coi như chưa có tuần đó". Người Kinh thì nhiều chữ hơn thì nói "còn trời còn nước ...còn cô bán rượu ta còn say sưa"; người Dao cũng "mí mầu mí mừa", người Thái cũng "bò cài, bò mưa" chỉ khác nhau ở vỏ ngôn ngữ thôi nhưng đâu cũng uống, cũng nhậu.

Chúng ta tự hào gì về sự ăn sự uống nhỉ? Vô số những con người khỏe mạnh và có khả năng đã xa lìa trần thế, trút bỏ trách nhiệm làm chồng làm cha đối với vợ con, trách nhiệm với bố mẹ già chỉ vì ham làm đệ tử thần Lưu Linh. Ở thành phố quán nhậu trùng trùng điệp điệp, về nông thôn chén rượu được lấy làm đầu câu chuyện thay miếng trầu như của cha ông.

Các bạn hãy nói lên những day dứt về những điều trên vì tôi hiểu rằng khi đã nhận thức về những di họa của nó và viết ra đôi dòng thì bạn sẽ có thể thay đổi nó.

Bởi sự hùng mạnh của dân tộc không thể gây dựng bởi những kẻ nghiện ngập, dối trá, tham nhũng và vô cảm.

Hãy đến dành một tháng vài ngày thăm trại trẻ da cam

Chiến tranh đã đi qua ba mươi lăm năm nhưng di chứng và di họa nó của nó đang có mặt khắp trong mỗi ngôi nhà của chúng ta. Những di ảnh của ông cha và họ hàng trên những chiếc bàn thờ tàn lạnh khói nhang là điều chúng ta hàng ngày được thấy, và nữa xương thịt của rất nhiều người hóa thân vào vào đất mẹ với những nấm mồ vô danh.

Di họa chiến tranh vô hình nằm trong tâm can mỗi con người và hữu hình trong đời sống của chúng ta. Những bạn đồng tuổi chúng ta, những em bé bằng cháu chúng ta không có tay, không có mắt, không thể đứng ngồi...là những thứ di họa hữu hình cho những số phận bất hạnh ấy. Đau đớn tột cùng là những người bố, người mẹ, người ông và họ hàng đang gánh chịu những di họa tàn khốc và khủng khiếp của chất độc da cam. Hóa tố ác nghiệt kia đã phá vỡ quá trình phân bào tự nhiên của bào thai là một nhẽ nhưng nó đã cướp đi niềm hạnh phúc thuộc bản thể tự nhiên của những người ông, người cha và người mẹ đã hiến tuổi thanh xuân cho nền độc lập hôm nay.

Các bạn hãy để trái tim của mình rung lên với niềm thấu cảm và thương cảm với những số phận di tật bằng việc đến thăm họ thường xuyên. Bạn sẽ thấy rất hạnh phúc khi được làm người lành lặn, được đến trường học lĩnh hội tri thức và được thấy những giá trị tâm hồn, những số phận kia không bao giờ sở hữu thứ bạn có. Tận mắt thấy những nỗi bất hạnh của người khác sẽ giúp bạn nhận ra niềm hạnh phúc của mình. Thấy được sự tàn khốc của chiến tranh thì bạn sẽ biết giá trị của hòa bình. Điều đó sẽ giúp bạn sống người hơn, sẽ mong muốn sẻ chia với người khác nhiều hơn, sẽ lương thiện hóa chính mình dễ hơn nếu bạn đã từng chỉ biết hưởng thụ trên tài sản tham nhũng và ăn cắp.

Giảm bớt các lý thuyết văn phòng, làm thí nghiệm thật nhiều

Tôi rất buồn và thấy mình quá kém cỏi đã không góp phần chế tạo được công cụ máy móc nào cho đất nước. Trong mỗi ngôi nhà chúng ta, những máy móc hiện đại đều có xuất xứ từ nước khác. Tôi cũng rất đau lòng và nhục nhã khi xem các hợp đồng tư vấn mà những người nhận lương từ 20.000-30.000 USD/1 tháng đều là công dân Mỹ, Úc, Anh.... Rồi nữa, từ cái công tắc điện đến hệ thống lọc bụi tĩnh điện, từ quạt phản lực đến hệ thống thông gió của hầm đường bộ lớn nhất Đông Nam Á-hầm Hải Vân; từ dây cáp của cầu dây võng dây văng; từ phương pháp chống lún cho cảng Cái Mép-Thị Vải đều phải nhập từ Phương Tây, và Nhật Bản nơi tôi đã được sinh ra hơn 1.5 thế kỷ trước.

Chúng ta có quá nhiều lý thuyết viết ra từ những giả định trong văn phòng nên xã hội ít có sản phẩm ứng dụng được. Sự học của chúng ta chỉ mong có bằng cấp để thăng tiến chứ không phải tạo nên các sản phẩm phục vụ nhu thiết yếu của xã hội.

Hàng năm, có hàng trăm triệu USD từ các tổ chức phi chính phủ cung cấp cho các dự án phát triển nhưng đã không lấy một mô hình nào được thể chế hóa tại cấp xã vì hầu như không có mô hình nào tồn tại sau khi dự án kết thúc vì rằng người có khả năng và thấu hiểu cộng đồng thì không có ngoại ngữ để thi tuyển vào các vị trí chủ chốt. Ngược lại, những người có ngoại ngữ và được tuyển dụng thì quá ít hiểu biết về nông thôn và thiếu sự tận tâm với người nghèo mà chỉ tìm cách tiêu hết tiền bằng cách dễ nhất như mời người dân ra Hà Nội tập huấn rồi cho ăn ngủ ở các nhà hàng và khách sạn hạng sang. Thành thật mà nói, nơi nào có sự quản lý của người Việt của chúng ta, hầu hết nơi đó có sự yếu kém và truất hữu và lãng phí của công.

Chúng ta hãy giảm bớt các lý thuyết văn phòng mà làm thí nghiệm/thực nghiệm thật nhiều để có sản phẩm hữu hình. Sở dĩ, ông Thomas Edison, có câu nói bất hủ "Thiên tài chỉ một phần trăm do bẩm sinh và chín mươi chín phần trăm do cần cù lao động", vì ông Edison đã phải mất 8 năm trời ròng rã đọc, nghiên cứu và phải thực hiện rất nhiều, rất nhiều thí nghiệm mới làm ra bình ắc quy và mất 17.000 thí nghiệm mới tìm ra loại cây cao su tối ưu và phù hợp với đất đai sở tại.

Gom những viên gói nơi chùa chiền và xây những ngôi chùa bằng thơ ca để giữ dấu tích cho con cháu mai sau

Lo lắng trước sự Đông tiến của văn hóa Phương Tây, các vị vua nhà Nguyễn đã trùng tu nhiều chùa chiền trước lúc Pháp xâm lăng. Nhiều người cho rằng các vị vua muốn các ngôi chùa làm đối trọng với các nhà thờ Thiên Chúa đang được các cố đạo và tín đồ xây lên vào thời đó.

Suy nghĩ trên có phần đúng, và tôi tin chắc rằng các vị vua cai trị dân hiểu hơn ai hết một đất nước muốn an bình thì vua phải coi trọng Đạo bởi thế người xưa có câu "Vương hữu Đạo, quốc tất an. Vương vô Đạo, quốc tất loạn". Đạo Phât là tôn giáo gần gũi với đặc tính Việt Nam chúng ta do đó các vị vua muốn rằng ngôi chùa TỪ BI (phi vật thể) được lưu giữ bởi các ngôi chùa bằng gỗ, bằng ngói...để dân chúng mục kích sở thị hàng ngày mà giữ mình trong trật tự và nhân văn.

Tôi mong các bạn hãy gom những viên ngói của những ngôi chùa đang xuống cấp hoặc sắp bị xây mới để các bạn có thể giữ được ngôi chùa "TỪ BI" vào trái tim và đời sống hàng ngày của bạn. Cho dù chùa chiền và thần phật đang bị thương mại hóa khắp nơi.

Tôi cũng mong các bạn xây những ngôi chùa trong trái tim và tâm hồn của bạn bằng thơ ca. Vì khi mỗi con người, mỗi ngôi làng lấy thơ ca làm lẽ sống và răn dạy chính mình thì nơi đó sự thăng hoa tâm hồn và giá trị sống được hiển thị không chỉ bằng ngôn từ mà bằng các hành động thiết thực cho cộng đồng và mảnh đất con người ấy đang sống bởi lòng yêu thương và trách nhiệm.

Cùng nhau khuyến học

Đức Phật có nói "Khiếm khuyết lớn nhất của đời người là kém hiểu biết". Sự kém hiểu biết xuất phát từ không được giáo dục hoặc không có cơ hội tiếp cận giáo dục. Người nghèo không được học lại càng nghèo và nghèo truyền kiếp. Chúng ta hãy giúp cho người nghèo bớt nghèo và người kém hiểu biết được hiểu biết bằng cách giúp họ tiếp cận tri thức chính thống hoặc đại chúng từ các tủ sách. Chỉ cần tận tâm, với một cuốn vở và cây bút, bạn đã giúp những trẻ đánh dày biết chữ. Chỉ cần góp 1 cuốn sách cho các lớp học ở nông thôn, bạn đã giúp hàng trăm học sinh đọc cuốn sách ấy. Chỉ cần bớt đi ba bữa nhậu trong một năm, 3 thành viên của một dòng họ, đã có thế xây dựng một tủ sách dòng họ giúp hàng trăm người có cơ hội đọc sách. Khuyến học luôn nằm trong tầm tay của bạn và hãy nói với mọi người rằng "dốt thì không nhục chỉ nhục là đọc/học cho mất dốt".

Cuối cùng tôi muốn nói với các bạn rằng, xã hội của Nhật Bản của tôi vào năm những năm 1870 đang rất giống Việt Nam, nơi tôi được tái sinh, với nhiều chiến thắng lẫy lừng. Do đó tôi muốn nhắc lại định nghĩa về "Văn minh" mà tôi đã viết cách đây 140 năm.

"Văn minh có nghĩa là đạt được cả những tiện nghi vật chất lẫn sự nâng cao tinh thần của con người. Nhưng cái tạo ra những tiện nghi vật chất và nâng cao tinh thần của con người là kiến thức và đạo đức, [do đó] bản chất của văn minh chính là quá trình phát triển kiến thức và đạo đức con người."Chính vì vậy một dân tộc muốn tiệm cận văn minh rồi đến văn minh cần có chiến lược khuyến học nâng cao dân trí trên toàn quy mô xã hội.

Còn rất nhiều điều cần phải làm trong xã hội chúng ta nhưng chỉ cần hàng triệu thanh niên các bạn hành động tận tâm và hoàn thành một phần việc trên thì hệ quả tích cực phái sinh từ những hành động đó sẽ giảm thiểu nhiều điều điều tệ hại khác. Công bằng, dân chủ và văn minh chỉ có khi bạn hành động để triệt tiêu những thứ xấu xa mà bạn không chấp nhận nó.

Nguyễn Quang Thạch

Vietnamnet.vn

Việt Nam ơi, tại sao?

Nếu mỗi công dân chúng ta mơ về một Việt Nam được tôn trọng bởi tính trung thực, bởi lòng yêu thương con người, bởi những con tàu ra đại dương, bởi những tàu vũ trụ và chúng ta kiên trì hành động với tinh thần của ông thợ mộc và con cháu ông thì 50 năm sau một công dân của một đất nước nào sẽ gọi tên Việt Nam với sự thán phục và tôn trọng như chúng ta gọi tên Hàn Quốc và Nhật Bản như bây giờ.

LTS: "Ngồi trên núi vàng, sao Việt Nam vẫn nghèo?" trong khi Hàn Quốc, cũng xuất phát điểm như ta, nghèo tài nguyên như ta, giờ đã là cường quốc? Câu hỏi này đã đánh động đến tâm thức của nhiều bạn đọc. Bài viết dưới đây của độc giả Nguyễn Quang Thạch, cố gắng trả lời câu hỏi này từ quan điểm riêng của mình, thông qua những quan sát từ đời sống. Có thể những quan sát này của tác giả chưa hẳn đã bao quát và toàn diện, song cũng là một góc nhìn riêng đáng chú ý. Mời bạn đọc cùng tranh luận.

Vài nét về người viết: Nguyễn Quang Thạch là tác giả của sáng kiến xây dựng các tủ sách dòng họ ở những vùng nông thôn Việt Nam, với mong muốn mọi người Việt yêu sách, ham đọc sách. Sáng kiến của anh đã được nhiều người hưởng ứng và thực hiện được trong thực tế.

>> Tại sao, Hàn Quốc?
>> Ngồi trên núi vàng, sao Việt Nam vẫn nghèo?

Những câu hỏi mà Người quan sát đặt ra trong bài Tại sao, Hàn Quốc? tương tự những bậc đại trí của dân tộc cụ Phan Chu Trinh, Phan Bội Châu, Nguyễn Văn Vĩnh... đã đặt ra trong thế kỷ trước. Các cụ đã nhận diện ra những đặc tính xấu và yếu kém mà người Việt cần học người Nhật hay phương Tây để thay đổi nó.

Tiếc thay, lý thuyết khai trí phục quốc và kiến quốc của cụ Phan Chu Trinh đã không thể thành công khi một quốc gia nô lệ với trên 95% dân số mù chữ. Cụ Nguyễn Văn Vĩnh đã hiện thực hóa ý tưởng của cụ Phan Chu Trinh một cách khôn khéo và đồng tồn được với Pháp quốc gần 20 năm và đã tạo nền tảng khai trí cho người Việt bằng đơn giản hóa chữ quốc ngữ cũng như phổ biến tri thức cho nhân dân thời đó. Nỗ lực của cụ Vĩnh không "chết yểu" như cụ Phan và di nguyện của cụ đã được tiếp tục từ năm 1945 khi chính phủ Cụ Hồ ra đời.

Khởi nguồn từ phong trào bình dân học vụ với những trí thức được Pháp đào tạo, chỉ trong một thời gian ngắn đã giúp cho hàng triệu người biết chữ. Thành tựu to lớn từ phong trào bình dân học vụ và giáo dục đại chúng đã giúp cho những tá điền và con cái họ biết chữ, có cơ hội học hành lĩnh hội tri thức phục vụ kháng chiến sau này.

Cái được lớn nhất mà chế độ mới đã giành được là tạo ra nền giáo dục đại chúng, ai ai cũng được học hành. Con cháu của những tá điền làm việc cho gia đình tôi trước năm 1954 của thế kỷ trước bây giờ đã trở thành kỹ sư, thạc sỹ và có người là tiến sỹ.

Tôi đã đặt câu hỏi nhiều lần tại sao trong thời kỳ 9 năm kháng chiến chống Pháp và 20 năm chống Mỹ, mặc dầu dân trí rất thấp so với bây giờ nhưng lại có đủ trí tuệ để chiến thắng với những đế quốc hùng mạnh? Tại sao bây giờ số lượng kỹ sư, cử nhân và tiến sỹ nhiều gấp hàng chục lần ngày xưa lại chưa góp phần đưa đất nước ngang bằng những nước vốn thiếu điều kiện phát triển như Hàn Quốc, Singapore lúc trước...?

Thực tế trải nghiệm cuộc sống của một công dân sinh ra sau chiến tranh, tôi thấy rằng đất nước chúng ta đã vượt trước năm 1945 nhiều lần nhưng chưa thể bứt phá theo đúng tiềm năng sẵn có mà ít quốc gia khác có được với những nguyên nhân sau.

Chấp nhận sự dối trá và cổ vũ ăn cắp, tham nhũng?

    Bức tranh đám cưới chuột và câu nói "quan tham dân gian" là những minh chứng phản ánh sự chấp nhận và thừa nhận thói dối trá và cổ vũ cho thói ăn cắp và tham nhũng đã nằm trong tâm thức dân chúng tự ngàn đời xưa.

    Vậy còn thời nay thì sao? Bi kịch thay là nạn tham nhũng đang được nhiều người dân từ công chức cổ cồn trắng, quan chức lẫn người dân ngoài bộ máy hành chính, theo một cách nào đó, "cổ vũ" khắp nơi.

    Xin đơn cử vài những hành động biểu thị sự cổ vũ đó:

    - Các cán bộ cấp trên xuống làm việc với cấp dưới thường hoặc phải được đối đãi "tử tế" bằng tiệc tùng xa xỉ và phong bì mang về.

    - Bạn bè gặp nhau bằng các bữa tiệc và kẻ chi tiền phần nhiều là những kẻ đục khoét tiền do dân đóng thuế thông qua các công việc đáng lẽ phải làm để phục vụ cộng đồng. Đám bạn bè được chiêu đãi đang tán dương và cổ vũ "tài ăn cắp" của ông bạn mình.

    - Vào bệnh viện, ngoại trừ những người quá nghèo, đều chấp nhận cống nạp cho bác sỹ để mong được chăm sóc theo đúng quy định, vân vân và vân vân.

    - Qua gặp cán bộ địa chính làm sổ đỏ cũng lại lót tay chút đỉnh cho việc mau chạy....

    Hành vi lẫn thói quen cổ vũ tham nhũng đã tạo thành dây xích mà các móc xích vừa to lớn vừa bị ô xy hóa làm cho chúng ta khó thấy được những giá trị thuần kim loại. Thói quen chấp nhận hành vi cũng như cổ vũ tham nhũng đã và đang biến các sợi dây nhỏ mà chính chúng ta không nhận ra thành những sợi dây lớn mà chính chúng ta không thể phá bỏ nó.

    Thực trạng tham nhũng của đất nước ta hiện nay là những siêu dây mà chỉ có thể phá bỏ nó khi mọi người dân coi trung thực là yếu tố nghiễm nhiên của đời sống.

    Không dám đối mặt với chính mình, thích tô vẽ và háo danh

    Giữa thế kỷ 19, người Nhật, một đất nước bị ảnh hưởng khá nặng bởi tư tưởng Khổng Giáo đã dám đối mặt với thực tế là nhìn nhận những khuyết thiếu của dân tộc họ để thay đổi. Người ta dám thừa nhận rằng người Nhật có thần dân chứ không quốc dân Nhật, nghĩa là người ta thừa nhận sự thiếu tinh thần dân tộc trong mỗi công dân. Khi đã nhận ra những khuyết thiếu của chính mình nghĩa là người ta dám thay đổi chính mình và người Nhật đã phi Hán hóa và thoát Á từ đó. Họ đã trở thành cường quốc.

    Người Hàn Quốc từ thập kỷ 60 của thế kỷ trước cũng đã thừa nhận sự yếu kém của mình và tìm đường đi cho mình với sự đồng thuận trong phong trào Saemaul Undong, một phong trào đã đưa nông dân Hàn Quốc ra khỏi đói nghèo và là nền tảng cho cuộc cách mạng cộng nghiệp.

    Chính phủ Hàn đã xuất khẩu con người để nhập khẩu tri thức, nghĩa là hàng trăm ngàn du học sinh, giáo sư đã sang Nhật, Mỹ và châu Âu để đi "ăn mày tri thức" trong hơn 20 năm trời.

    Việt Nam chúng ta thì sao? Chúng ta vẫn còn nặng tâm lý và thói quen tô vẽ chính mình và không dám nhìn vào chính mình. Xin hỏi có bao nhiêu công dân chúng ta dám thừa nhận mình kém, bao nhiêu lãnh đạo chúng ta thừa nhận thực tế để thay đổi như anh hùng Kim Ngọc? Bao nhiêu người chỉ dám nhận danh khi danh đấy là chính danh? Bao nhiêu người được tán dương là chuyên gia hàng đầu trong ngành này ngành nọ nhưng xin hỏi cái hàng đầu kia có bán ra chợ thế giới được không?

    Có ấn tượng, ở nhà cha mẹ con cái tô vẽ lẫn nhau; đến trường chúng ta tô vẽ những điều xa rời thực tế; đến cơ quan, sếp và nhân viên tô vẽ nịnh bợ lẫn nhau.

    Quan niệm "tốt khoe, xấu che" là một thứ sai lầm vì cái xấu kia sẽ trở thành vô cùng xấu và lấn át hoặc giết chết cái tốt đẹp lúc nào không hay.

    Thiếu đoàn kết, ghen ăn tức ở

    Thói xấu "trâu buộc ghét trâu ăn" ngày càng phát triển. Câu chuyện 3 người Việt rơi xuống hố và cùng chết ở dưới hố là sự đúc kết đáng để chúng ta phải suy ngẫm.

    Chúng ta thường tự hào chúng ta đoàn kết nhưng mỗi chúng ta còn ghen ăn tức ở, còn dối trá, còn thích tô vẽ và được tô vẽ, còn thích danh hão...thì đoàn kết ở chỗ nào? Khi mỗi cá nhân còn muốn vơ cho mình những thứ không chính danh thì làm sao chúng ta mong có được đoàn kết thực sự. Có chăng, đó chỉ là cái vỏ đoàn kết che đậy sự chia rẽ bên trong.

    Nhiều lý thuyết, kém hành động, yếu thực hành

    Những năm tháng làm công chức của tôi ở đâu cũng nghe thuyết giảng về điều hay lẽ phải, được nghe những thứ cao siêu về kỹ thuật cầu đường nhưng tiếc rằng các sản phẩm lại là những người công nhân và kỹ sư bám hiện trường.

    Rồi có nhóm người nữa thì suốt ngày ngồi chỉ trích cái này cái kia nhưng bản thân chỉ có hành động nào để thay đổi thực trạng mà họ chỉ trích.

    Cái sự học mà không hành đang nhan nhản khắp mọi nơi. Có kỹ sư cơ khi lên mặt dạy cho anh thợ hàn bậc 5 hàn dầm thép của cầu. Hãy hàn như thế này, hãy hàn như thế kia. Đến khi anh thợ cầu đưa que hàn cho hàn thì anh kỹ sư loay hoay cả tiếng đồng hồ không làm được..

    Thiếu tiêu chuẩn sống

    Thời phong kiến, người ta có tiêu chí sống rõ ràng gồm Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín. Những tiêu chí này là giới hạn để mọi công dân khi sinh ra và lớn lên cần hướng tới tiêu chuẩn đó. Hiện nay có cảm giác hình như chúng ta đang thiếu vắng nhiều những tiêu chí đó. Nhiều khi, xã hội đánh đồng sự thành đạt đồng nghĩa với giàu có và chức vụ. Khi sự giàu có và danh vọng nằm ngoài giới hạn của đạo đức, lòng nhân ái và trách nhiệm làm người thì đừng mong đất nước đó được tôn trọng.

    Một đất nước có nhiều điều khuyết thiếu như nêu trên liệu đất nước ta có thay đổi được không?

    Tôi có đọc truyện "Người xây ngôi nhà trong giấc mơ", chuyện dài nhưng tôi xin tóm lược như thế này:

    Có người đàn ông ly quê 11 năm và đã học được nghề mộc. Sau khi về làng, người thợ mộc lại tiếp tục hành trình 10 làm thuê nhưng hầu như ông không lấy công bằng tiền mặt mà chỉ xin chủ nhà cho mình một khúc gỗ dài ngắn khác nhau tùy theo công của mình. Đêm đêm, ông đục đẽo những khúc gỗ thành từng bộ phận của ngôi nhà theo giấc mơ của mình chính xác một cách tuyệt vời.

    Mười năm sau ông dựng lên ngôi nhà mà người thường mơ thấy cả trong những năm tháng đói nghèo tha phương. Một ngôi nhà gỗ mái ngói bảy gian. Đó là một ngôi nhà rất lớn thời đó.

    Khi khánh thành nhà, người anh thúc bá với ông thợ mộc cầm chiếc ba-toong khệnh khạng bước đến đập vào mái nhà ông và nói: "Chúng bay định xây nhà to hơn người khác à. Rồi chúng bay cũng bán nhà và đi ăn mày thôi. Thớ chúng bay không được ở nhà cao cửa rộng ". Ông thợ mộc không nói một câu gì mà chỉ cầm miếng ngói vỡ cài dưới mái nhà nơi ông tôi nằm ngủ. Ông thợ mộc làm vậy để đêm đêm mỗi khi đi ngủ nhìn thấy miếng ngói vỡ mà nhớ đến lời rủa độc của người anh thúc bá để dù chết cũng không bán ngôi nhà.

    Theo di nguyện của ông, đến đời con và cháu của ông thợ mộc kể trên không những không bán ngôi nhà mà còn làm một ngôi nhà to hơn ở bên ngôi nhà trăm tuổi đó. Tư tưởng của ông thợ mộc đã giúp cho con cháu và dòng tộc trường tồn và hùng mạnh.

    Nếu mỗi công dân chúng ta mơ về một Việt Nam được tôn trọng bởi tính trung thực, bởi lòng yêu thương con người, bởi những con tàu ra đại dương, bởi những tàu vũ trụ và chúng ta kiên trì hành động với tinh thần của ông thợ mộc và con cháu ông thì 50 năm sau một công dân của một đất nước nào sẽ gọi tên Việt Nam với sự thán phục và tôn trọng như chúng ta gọi tên Hàn Quốc và Nhật Bản như bây giờ.

    Nguyễn Quang Thạch

    Nguồn: Vietnamnet.vn

    Máu nhân đạo cần minh bạch

    Có lẽ, hiến máu là một trong chỉ số phản ánh lòng nhân ái cao nhất của con người dễ thấy cũng như dễ thực hiện nhất. Tuy nhiên, không ít người cho máu thắc mắc máu của họ sẽ về đâu và ai là người được hưởng lợi xứng đáng nhất từ thiện tâm của họ.
    >> Tết càng gần, người mắc “bệnh máu” càng lo

    Thực tế, những người nghèo đến bệnh viện đều phải trả giá cao so với túi tiền của họ trong khi đó người đến cho máu chỉ nhận được vài chục ngàn khuyến khích và giấy xác nhận đã hiến máu.

    Ai hưởng lợi dễ nhất từ ngân hàng máu?

    Thành ngữ “bà chúa đứt tay bằng ăn mày sổ ruột” luôn đúng trong mọi thời đại. Bởi vậy người giàu vào viện cần máu và được đáp ứng rất dễ dàng vì tiền không phải là vấn đề của họ. Còn người nghèo có được hưởng lợi từ nguồn máu do những người có thiện tâm đóng góp không? Câu trả lời là có, tuy nhiên họ cũng phải trả tiền như người giàu hoặc họ phải huy động họ hàng con cháu, người quen trả máu lại cho bệnh viện. Điều này chứng tỏ rằng lượng máu hiến cũng không giúp được gì cho người nghèo cả. Việc hiến máu ch đáp ứng được nhu cầu về máu mà thôi chứ không có sự rạch ròi giữa lòng thiện tâm của người cho máu dành cho người nghèo cả. Chị Lê Thị Thoa, một công chức tại Hà Nội, chia sẻ: “Hồi sinh viên tôi cũng đi hiến máu vài lần. Việc cho máu là nhu cầu tự thân muốn giúp đỡ những người cần máu, đặc biệt là người nghèo. Khi biết những người nghèo cũng phải mua máu mình hơi chạnh lòng”. Bạn Nguyễn Thu Hà - Học viện Ngoại giao, nói:Em cũng đi hiến máu vài lần nhưng không biết máu của mình sẽ đi đâu và ai được hưởng lợi”.

    Cần ưu đãi cho người nghèo

    Theo chị Lê Thị Thoa,người giàu tìm đâu chẳng ra máu do đó máu hiến tặng cần chia sẻ cho người nghèo. Trong tâm lý đi hiến máu ai cũng muốn dành cho người yếu thế hơn”. Năm 2009, bà Nguyễn Thị Lài - xã Sơn Lễ, Hương Sơn, Hà Tĩnh, một bệnh nhân cực nghèo mổ tim ở bệnh viện Bạch Mai cần một dung tích số máu là 800 cc. Không có tiền nên con bà phải cầu cứu nhiều người để xin máu bù vào số máu bệnh viện đã cung cấp. Rất may con trai bà tìm được người đồng hương làm công tác xã hội nên đã huy động 4 sinh viên trường Đại học Kinhh tế cho đủ cơ số máu trả lại cho bệnh viện, con bà đã được trả lại chứng minh thư sau khi đã có máu bù. Điều này cho thấy người nghèo không nhận được ưu đãi nào từ nguồn máu hiến tặng.

    Bạn Đặng Thị Thu Hường - trường Cao đẳng kinh tế Hà Nội chia sẻ:Cứ 85 ngày em đi hiến máu một lần và em mong muốn được hiến trực tiếp cho người nghèo”. Bạn Nguyễn Thị Thảo, sinh viên khoa CNTT - Đại học công nghiệp, thì nói:Vì muốn cho trực tiếp bệnh nhân máu nên em và các bạn chọn vài bệnh nhân cần máu thương xuyên và cho họ”. Chị Hạnh, quê Phù Yên tỉnh Sơn La là người hưởng lợi thường xuyên từ Thảo và các bạn.

    Thiết nghĩ, máu hiến là từ tâm thì những giọt máu quý giá với mục tiêu phục vụ tất cả các bệnh nhân nhưng đối với người nghèo cần có sự ưu đãi nhất định để người hiến máu cảm thấy lòng từ tâm của mình đã được thỏa mãn và sẽ tiếp tục hiến máu trong các lần khác.

    Minh bạch nguồn máu ủng hộ để tạo niềm tin

    Một đồng nghiệp của tôi đã chia sẻ “lần trước em họ em cấp cứu ở bệnh viện Thái Bình và cần máu gấp, chồng nó cùng nhóm máu có thể cho được. Nhưng thủ tục lại là: Chồng nó phải ký vào giấy bán máu cho bệnh viện rồi vợ lại phải mua lại máu đó”. Nghịch lý này có lẽ không chỉ ở một bệnh viện và chính nghịch lý này sẽ là yếu tố tiêu cực ít nhất sẽ ngăn chặn những người trực tiếp được nghe câu chuyện này đến bệnh viện hiến máu. Cuối cùng, người không được hưởng lợi là bệnh nhân. Biết đâu, bệnh nhân đó lại là họ anhh em họ hàng chúng ta.

    Chị Thoa và một số sinh viên khác chia sẻ “nếu việc cho máu được minh bạch và người nghèo được ưu đãi từ nguồn máu hiến tặng thì số người cho máu sẽ nhiều hơn”.

    Do thiếu những thông tin trong việc nguồn máu hiến sẽ đi và chứng kiến người nghèo không được ưu đãi gì từ nguồn máu đó nên một số người đi cho một lần và không muốn cho nữa. Thậm chí có một số tình nguyện viên đã lập ra ngân hàng máu di động để ủng hộ trực tiếp cho nạn nhân khi được bạn bè hay người thân liên lạc.

    Thiết nghĩ bên cạnh minh bạch và ưu đãi cho người nghèo, các bệnh viện cần thiết lập mạng lưới với tình nguyên viên để họ cung cấp máu cho từng đối tượng trực tiếp. Nếu làm được việc này, không những bệnh viện không còn phải lo thiếu máu mà con tạo nên văn hóa chia sẻ trong xã hội trên quy mô sâu và rộng hơn.

    Nguyễn Quang Thạch

    Nguồn Dân Trí

    Đứng nhất, các nhà giáo dục vẫn kêu gọi cải cách

    Năm nay, lần đầu tiên, các trường học Trung Quốc tham gia kiếm định chất lượng giáo dục theo chuẩn quốc tế PISA. Cuộc kiểm định cho thấy kết quả thú vị về một bức tranh chưa đầy đủ của các học sinh có kết quả cao nhất về đọc, viết và làm toán.

    Theo kết quả được công bố, các học sinh Trung Quốc đạt kết quả cao nhất dựa theo chuẩn của Chương trình kiểm định học sinh quốc tế.

    Một số nhà giáo dục cho đây là “một khoảng khắc Sputnik1” giống như việc Liên Xô phóng vệ tinh năm 1957 đã làm chấn động Hoa Kỳ. Nhưng Trung Quốc không lấy làm vui lắm với thành công này và đã nhận raviệc học trong hệ thống giáo dục của họ chỉ tập trung vào việc ghi nhớ mà hầu như đã bỏ qua tư duy phân tích nên rất cần cải cách.

    Học giả Zhang Minxuan là người hạnh phúc khi nhà quản lý này biết rằng hệ thống giáo dục Thưởng Hải do ông quản lý đã đứng hạng nhất theo kết quả kiểm định chất PISA trên toàn cầu.

    Ông Zhang nói" tất cả người Trung Quốc, không kể nghèo hay giàu, đều có kỳ vọng cao vào giáo dục. Đấy là một đặc trưng văn hóa thúc đầy moi công dân học, học và học. Tôi cho rằng điều này rất quan trong".

    Các học sinh tham gia Kỳ thi tuyển sinh vào đại họchay còn gọi là “gaokao” năm ngoái tại Hami thuộc khu tự trị. Các chuyên gia giáo dục nói rằng tất các kỳ thi quan trọng trong hệ thống giáo dục Trung Quốc nhấn mạnh vào học gạo và ghi nhớ mà thôi


    "Kết quả không thể che đậy những điểm yếu"

    Tại trường trung học số 8 Zhabei ở phía bắc Thượng Hải, mọi hoạt động diễn ra như thường nhật.

    Giáo viên giảng bài và học sinh lặp lại; thậm chí hiệu trưởng nhà trường thừa nhận rằng kỳ thi cuối cùng của học sinh cấp 3 vào đại học (gaokao) đơn giản là nhớ và học gạo.

    Hiệu trưởng LiLiu Jinghai, mặc dù tự hào về kết quả kiểm định chất lượng học sinh, nói rằng các nước phương Tây đừng lo lắng về kết quả kiểm định.

    Ông chia sẻ “các nước phát triển như Mỹ đừng quá ngạc nhiên bởi kết quả này. Đây chỉ là một chỉ số đo được những điểm tốt của hệ thống giáo dục Thượng Hải và Trung Quốc nhưng kết quả không thể che đậy những điểm yếu của chúng tôi".

    Ông Liu thẳng chỉ ra những yếu điểm đó là học gạo, thiếu kỹ năng phân tích hay tư duy phê phán. Ông nói rằng hệ thống giáo dục khẩn thiết phải cải cách.

    Hiệu trưởng Liu lên tiếng: "Tại sao học sinh Trung Quốc không dám suy nghĩ? Bởi vì chúng ta luôn nói với các em mọi thứ. Chúng ta đã không cho bọn trẻ tự đi và tìm ra những điều dành cho chính các em".

    Ông Liu nói rằng, cũng như những hạn chế của hệ thống giáo dục Trung Quốc, việc kiểm định chỉ thực hiện ở Thượng Hải và nơi này có một số trường học tốt nhất nước này.

    Zhang Chi, 17 tuổi, một trong những học sinh được kiểm định cho biết sự khác nhau theo cách PISA hỏi là phức hợp. Em nói rằng “tôi không thể trả lời thẳng vào các câu hỏi mà phải suy nghĩ trong chốc lát về câu hỏi và câu hỏi cũng dành thời gian cho tôi suy nghĩ.

    "Gaokao" có vấn đề

    "Có thời gian để suy nghĩ" không phải là thuật từ trong các trường cấp 3 Trung Quốc. Zhang cho rằng, học sinh Trung Quốc muốn có điều này.

    "Tôi nghĩ, chúng ta có thể kết hợp các phương pháp, cả dùng phương pháp của Trung Quốc và cách của ngoại quốc. Kết hợp các phương pháp, tôi nghĩ sẽ tốt hơn," Zhang chia sẻ.

    Điều rắc rối là, mặc dầu các cuộc tranh luận về cải cách giáo dục, nào là kết hợp Đông Tây, nào là kết Trung Quốc và nước ngoài, cuối cùng, giản đơn là không thể.

    Tuy nhiên, đã làm tốt kiểm tra của PISA hoặc thích các câu hỏi thì Zhang phải thi vào đại học (gaokao). Trong kỳ thi này viết sẽ khác, các câu trả lời sáng tạo không đưa bạn đến đâu nhưng viết ra nhưng câu trả lời chuẩn đã được ghi nhớ sẽ giúp bạn vào một trường đại học tốt.

    Lucia Pierce, một nhà tư vấn giáo dục ở Thượng Hải nói “gaokao” có vấn đề.

    Bà Lucia Pierce nói: “Cho dù điểm thi gaokao là những gì một sinh viên đạt được để vào đại học, và những điểm số này cũng xếp hạng trong trường cấp 3, bố mẹ, hiệu trưởng và các giáo viên không thể cho các em những thực nghiệm theo cách học khuyến khích suy nghĩ độc lập và có lẽ học cả từ những lỗi lầm”.


    Bà Pierce và các đồng sự nói rằng đây là lý do mà kết quả PISA gần đây không phải là khoảng khắc Sputnik như một số người đã nói mà cần phải đại cải cách hệ thống giáo dục Trung Quốc trước lúc nó xảy ra. Và điều này chưa được xảy ra trong thời gian tới.

    * Nguyễn Quang Thạch (Lược dịch theo NPR)

    *****************************

    1. Sputnik moment là thời điểm khi mọi người nhận ra rằng họ bị đe dọa và thử thách và phải nỗ lực gấp đôi để bắt kịp. Thành ngữ này nguồn khi Liên Xô phóng vệ tinh đầu tiên vào năm 1957, sự kiện này đã tạo cú hích cho nước Mỹ đi vào vũ trụ
    Nguồn Vietnamnet

    Tự hào dân tộc nhìn từ bóng đá và “Nobel toán học”

    Từ câu chuyện người Việt cổ vũ bóng đá và sự kiện giáo sư Ngô Bảo Châu giành giải thưởng toán học quốc tế, anh Quang Thạch trăn trở về cách thể hiện sự tự hào dân tộc của người Việt Nam, đặc biệt là giới trẻ. VNR500 giới thiệu cùng bạn đọc bài viết của anh. Các ý kiến trao đổi với tác giả, xin gửi về vnr500@vietnamnet.vn

    Người Việt sẵn sàng “đêm trắng” cùng bóng đá, phố phường rộn rã đón chào “những người hùng sân cỏ” trở về nhà, nhưng hôm qua, khi dân tộc Việt lần đầu tiên được cộng đồng thế giới vinh danh, phố xá vẫn lặng yên, không cờ hoa và thiếu tiếng champane nổ ròn.
    Ở nước ngoài, mỗi khi có nhà khoa học hay công dân giành được các giải thưởng quốc tế lớn trong các cuộc tỉ thí tài năng khoa học tự nhiên và xã hội, người dân nước đó đổ xô ra đường ăn mừng với niềm vui tự đáy lòng và lòng tự hào dân tộc trào dâng.
    Ở Việt Nam, mỗi khi đội bóng Việt Nam được vào chung kết thì rất nhiều người Việt, từ trẻ tới già, mang cờ đỏ sao vàng chạy khắp phố xá, làm rung động phố phường. Và đêm thức trắng, đêm không ngủ, thao thức cùng bóng đá. Bóng đá trở thành một thứ “thuốc phiện” khiến người ta lú lẫn, quên ăn quên ngủ.
    Hôm qua, báo chí trong nước và nước ngoài đều rầm rộ đưa tin giáo sư Ngô Bảo Châu giành được huân chương Fields, giải thưởng được coi như một “Nobel về toán học”, nhưng mọi hoạt động ở Hà Nội thì vẫn như thường nhật. Những tưởng câu chuyện Ngô Bảo Châu sẽ khiến phố phường thủ đô nghìn năm văn hiến rợp cờ hoa, nhưng hóa ra không phải.
    Câu chuyện về người Việt Nam đầu tiên được nhận giải thưởng khoa học quốc tế danh giá, người châu Á thứ 4 giành giải thưởng Fields trong suốt 70 năm qua, có vẻ như là sự tự hào của riêng báo chí và một số ít người yêu khoa học hoặc cư dân mạng.
    Ngoài đời thực, chỉ có số ít sinh viên tỏ ra hào hứng, đổ ra đường để thể hiện niềm tự hào dân tộc. Sự háo hức này không lôi kéo được ai, chỉ khiến vài người tò mò “cổ vũ cái gì thế nhỉ?”, “chắc là ngày lễ gì đó”... Cũng có vài người hỏi, “anh Châu được giải Nobel rồi à?” cứ như thể đó là một chuyện rất thường.
    Cái sự lạc lõng đó khác hẳn với tinh thần bóng đá, thậm chí còn thua sút hơn cả việc một nam diễn viên Hàn Quốc hay một ban nhạc châu Âu lần đầu sang Việt Nam.
    Hành động biếu thị niềm vui, niềm tự hào dân tộc của dân chúng, đặc biệt là giới trẻ đối với khoa học dường như lạnh nhạt hơn nhiều so với bóng đá, ca sĩ hoặc hoa hậu. Phải chăng điều này cho thấy, người Việt Nam chỉ quan tâm tới những sự kiện mang tính bề nổi, hơn là những giá trị thể hiện đẳng cấp thực sự của dân tộc.

    Nguyễn Quang Thạch